Thời tiết giao mùa lúc nào cũng làm cho con người ta trở ngại về sức khỏe . Gần vào thu thì Anh bị khàn giọng và ho , đến hơn 2 tuần mới đỡ , còn Tình Yêu Nhỏ thì mấy nay sốt - ho - đau nhức ... . Năm nào cả nhà cũng chích ngừa nhưng con gái phải qua Birthday mới được chích thuốc .
Mỗi lần con bệnh là i như rằng cả Anh và em đều " nhức đầu " mà em là nhân vật chính cho con đeo - đu - bám - nhõng nhẽo phát sợ 😂 . Nàng nằm trong lòng mẹ cứ rên rỉ :
- Mẹ ơi ! Con là bệnh rồi !
- ( Mẹ vuốt ve an ủi ) Mẹ biết ! Em bé bị sốt ! Thương em bé quá !
- Mẹ ơi ! Con là đao - đao ( tay chỉ trán - cổ - ngực ) cái này , con là sad ( buồn chỉ vào trái tim 😂) cái này .
- ( Mẹ hun vào chỗ đau nàng chỉ ) sao em bé của mẹ lại đau ở tim ?
- Con là need your love , con là lonely
- ( Mẹ nén cười ) trời ! Cần tình yêu của Ba mẹ ? Con cô đơn luôn ? Ghê vậy !?
- Dạ có ! ( Mặt càng chảy ra thể hiện cho mẹ thấy là sự thật ! )
- Nhưng mẹ đang ôm con nè , cô đơn gì nữa trời !
- Con là ăn thì ... thì con là không bệnh !
 |
| Bánh số 1 là đổ máy thường - số 2 là đổ máy xịn của chị Danh cho 😍 |
Ta nói đến đây em hết nhịn được cười ha ha ... rồi hỏi vậy giờ bịnh nhưng muốn ăn gì thì Nàng trầm ngâm được mấy giây :
- Con là ăn Waffle được không mẹ ?
- ( Mẹ ngạc nhiên ) cái gì ? Con muốn ăn waffle thiệt hả ?
_ Dạ có !
- ( Mẹ gật gù ) vậy nằm đây nha , đợi mẹ đi pha bột rồi đổ bánh cho con chịu không ?
- Dạ có ! Cảm ơn mẹ !
Mẹ nói không có gì rồi hun 2 cái má hồng hồng ấm nóng lia lịa . Nàng cười hắc hắc ! Anh nghe hết 2 mẹ con nói chuyện và Anh dặn đừng cho con ăn nhiều . Em nói chắc bịnh nên lạt miệng muốn ăn chứ bình thường đâu có đòi , toàn em phải hỏi con có muốn thì mới đổ bánh !
Bánh này là bánh tuổi thơ của thế hệ em , nhưng hình như ở VN ít có ai bán nữa . Bánh này chợ Mỹ làm không quá béo không thơm và gần như không ngọt nhiều , thường để ăn sáng với mật ong - trái cây hằm bà lằng này kia . Việt Nam mình thì làm ăn chơi khi buồn miệng , béo nước cốt dừa và thơm vani - lá dứa này kia ...
 |
| Bánh cho Anh thì chỉ vàng nhẹ , bánh mềm thì Anh mới ăn được |
Em đã từng Ở ĐÂY làm rồi ! Nên không nói nữa , chỉ khoe là em có cái máy đổ bánh cực kỳ ngon mà chị Danh cho em . Chị mua ở garage sale và cái máy đã có độ tuổi hơn 30 năm . Vì khuôn được làm bên trong bằng gang chứ không phải là kiểu như giờ , nên bánh ra thơm phức - giòn và mỏng , ăn i chang như bên VN hồi xưa người bán bỏ lên lò than nướng trở qua lại ... , còn công thức bánh có ngon mà đổ máy mua ở chợ thì bánh hơi dầy và chỉ giòn nhẹ lớp bên ngoài lại hơi dầy ruột , ăn cảm giác mềm - hơi dẻo . Em quý máy chị cho đến nỗi không bao giờ mang máy đi đâu , chỉ để đổ bánh cho Anh và con hay trong gia đình , bị sợ xài nhiều nó hư 😁. Cho ai bánh hay gì thì em đổ bằng máy mua chợ mà mọi người ăn cũng khen ngon lắm rồi !
Trở lại chuyện đổ bánh cho con thì có lẽ em đoán đúng ! Con ăn liền 2 cái và còn muốn ăn nữa nhưng em không cho , nói con để dành bụng ăn bữa tối với Ba mẹ , khi nào uống thuốc thì mẹ cho để khỏi bị đắng . Tuy không muốn nhưng con cũng nghe lời !
Con hay sốt về đêm nên thường em cứ nằm mơ màng , cứ chút lại sờ trán sờ người con kiểm tra thấy con nóng là lay Anh dậy làm thuốc rồi em cho con uống . Anh ngủ say không sao , chứ hễ giật mình là cũng quay sang coi con như nào . Được cái Tình Yêu Nhỏ cũng siêng , sáng dậy người uể oải nhưng khi Mẹ hỏi muốn đi học hay ở nhà thì ôm mẹ nũng nịu trả lời " Con là đi học mẹ ơi ! " . Mẹ nghe mà thương ơi là thương !
 |
| Bánh cho 2 mẹ con thì vàng ươm , giòn xốp , thơm lừng . |